Mùi dầu máy
Đối với những người nghệ nhân lớn lên giữa làng nghề, mùi dầu máy đã trở thành một phần không thể tách rời khỏi ký ức. Mùi ấy len lỏi khắp không gian, từ những nong tằm ngoài sân, từ tiếng guồng quay đều đặn trong xưởng, từ tà áo của mẹ sau một ngày nhuộm nhuần tơ sợi, đến cả làn gió lùa qua con ngõ nhỏ đầu làng. Có người ví von rằng, ngay cả khi nhắm mắt lại, họ vẫn nhận ra làng mình chỉ bằng cái mùi ngai ngái, vừa nồng ấm, vừa nguyên sơ của tơ sống và sợi đời. Trước khi kim chỉ chạm vào vải, người thợ thủ công sẽ đổ bột đá trắng mịn vào, rồi chậm rãi thêm từng giọt dầu, khuấy đều, họ dùng ngón tay hoặc que vẽ gỗ để chấm nhẹ lên mặt vải, bắt đầu phác họa. Mọi dấu vẽ đều được định hình bằng kinh nghiệm và trực giác – những thứ không nhìn thấy bằng mắt, nhưng đã thấm vào đôi tay qua hàng chục năm làm nghề. Những đường vẽ ấy vốn chỉ là bước trung gian trước khi thêu, lại chính là nơi tinh thần người thợ gửi gắm vào chất liệu. Với Lecia, đó không chỉ là một mùi hương, mà là một dấu ấn của ký ức, của bàn tay thủ công bền bỉ và lòng yêu nghề thầm lặng. Đó là lý do vì sao trong những thiết kế của mình, Lecia luôn trân trọng và gìn giữ vẻ đẹp của chất liệu thủ công như một cách kể lại câu chuyện làng nghề, bằng ngôn ngữ của váy cưới.