Mùi giấy rập
Trong xưởng của Lecia, mùi giấy rập âm thầm len lỏi giữa không khí, mang mùi khô thanh, đôi khi thoảng chút mùi bụi giấy cũ, gợi lên một cảm giác rất yên lặng, rất “nghề”. Đó không phải mùi của thành phẩm lộng lẫy, mà là mùi của những đường cắt còn dang dở, những phác thảo đang hình thành, và những giấc mơ về chiếc váy cưới còn nằm im trên mặt bàn. Giấy rập thường được cắt từ giấy bìa cứng, mỗi tấm mang hình hài một chi tiết của váy – thân trước, thân sau, tay áo, đuôi váy… Trên mặt giấy, những ký hiệu, nét bút chì, đường canh vải trở thành thứ ngôn ngữ riêng của người thợ. Chỉ cần nhìn vào, họ biết ngay đâu là nếp gấp, đâu là điểm may, đâu là nơi cần độ rủ hay giữ phom. Với Lecia, giấy rập không chỉ là công cụ đo cắt, mà là nơi những ước mơ được định hình. Trước khi có ánh sáng, voan lụa hay khảm trai, tất cả đều bắt đầu từ một tờ giấy – với mùi thơm thầm lặng của sự chính xác và tâm huyết.